January 19

Xa rồi cái thuở đôi mươi
Sương buông xuống tóc, da mồi chân run
Xuân đi, guốc dép dẫu cùn
Lối khuya gậy trúc vẹt mòn màu sương
Con thì đứa giận, đứa thương
Vẫn nâng niu suốt chặng đường gần xa
Dầu vơi bấc lụi tuổi già
Khổ thì nương chốn vào ra âm thầm

Mùa về tính tháng, tính năm
Mẹ mong mưa chữa lỗi lầm chồi tơ
Nén hương cháy giữa ban thờ
Rủi may là vận biết giờ về chăng
Linh thiêng hoá giải nhọc nhằn
Cài then mẹ vẫn băn khoăn một mình
Cau trầu cay nỗi lặng thinh
Thôi thì ấm áp chút tình già nua

Gió đi trảy hội qua chùa
Nhớ xuân cho mẹ được thua cũng ừ.